Bạn có nhận ra, từ bao giờ giờ ra chơi của chúng mình trở nên im lặng lạ thường? Thay vì tiếng cười đùa, chỉ còn tiếng lướt màn hình và những ánh nhìn vô hồn vào thế giới ảo.Việc tạm rời xa chiếc điện thoại trong 15-20 phút giải lao mang lại ý nghĩa lớn hơn bạn tưởng :
Đôi mắt được nghỉ ngơi: Sau những tiết học căng thẳng với sách vở, hãy để mắt thư giãn bằng cách hãy để mắt được "chill" cùng mảng xanh sân trường thay vì ánh sáng xanh từ màn hình.
Kết nối thật sự: Những câu chuyện "phiếm", những trò chơi vận động hay đơn giản là một cái đập tay sẽ giúp chúng mình hiểu nhau hơn là những nút "Like" vô cảm.
Sạc lại năng lượng: Vận động nhẹ nhàng giúp máu lưu thông, giúp bạn tỉnh táo hơn cho những tiết học tiếp theo.
Dẫu biết "thế giới ảo" rất cuốn, nhưng "thế giới thật" ở ngay bên cạnh mới là thứ tạo nên kỷ niệm thanh xuân. Thay vì mải mê lướt feed của người khác, sao không tự tạo nên những khoảnh khắc "triệu view" cùng hội bạn ngay tại sân trường? Hãy thử một lần cất điện thoại vào ngăn bàn, bước ra sân trường và cảm nhận nhịp sống đang diễn ra quanh mình
Thử thách hôm nay: Cất điện thoại vào ngăn bàn, ngẩng đầu lên và tìm xem ai đang cười với mình nhé!
ĐIỆN THOẠI HẾT PIN THÌ SẠC, NHƯNG THANH XUÂN THÌ KHÔNG!